menu

Khách hàng bí ẩn trả 38,5 triệu đô la để sở hữu chiếc Ferrari 250 GTO độc nhất vô nhị

16:51 - 21/01/2026

Chiếc 250 GTO này là một "kỳ lân" thật sự, và đây là chiếc Ferrari 250 GTO duy nhất từng được xuất xưởng với màu trắng, với số tiền 38,5 triệu USD, đủ để bạn mang về garage hàng chục siêu xe megacar.

Một chiếc Ferrari 250 GTO Bianco Speciale năm 1962 độc nhất vô nhị, chưa từng được phục chế, vừa gia nhập câu lạc bộ những chiếc xe đắt nhất thế giới, vượt mọi kỳ vọng tại sự kiện Mecum Kissimmee năm 2026, trở thành chiếc xe đắt nhất từng được bán đấu giá tại nhà đấu giá này. Giá chốt cuối cùng là 35 triệu đô la. Tuy nhiên, phí hoa hồng của người mua đã đẩy giá cuối cùng lên 38,5 triệu đô la.

Khách hàng bí ẩn trả 38,5 triệu đô la để sở hữu chiếc Ferrari 250 GTO độc nhất vô nhị

Khung gầm số 3729GT là chiếc Ferrari 250 GT duy nhất trên thế giới được sơn màu Bianco Speciale (trắng đặc biệt) từ nhà máy, điều này khiến nó trở nên độc nhất vô nhị, biến nó thành một món đồ sưu tầm ngay từ ngày lăn bánh khỏi dây chuyền sản xuất của nhà máy Maranello.

Đặc điểm độc đáo đó, cùng với lịch sử đua xe lừng lẫy, tính nguyên bản cao (do chưa từng được phục chế) và sự bảo quản cẩn thận, đã biến chiếc xe này thành một báu vật. Đây là 1 trong 36 chiếc Ferrari 250 GTO từng được sản xuất và là 1 trong 8 chiếc duy nhất được cấu hình tay lái bên phải.

Đáp ứng đầy đủ các tiêu chí về tính độc đáo, mẫu xe này sở hữu một lịch sử đáng kể trên đường đua, từng được điều khiển bởi những tay đua như Graham Hill và Jack Sears, giành được một số giải thưởng ấn tượng trong suốt quá trình.







Hầu hết 250 chiếc GTO đều được sơn màu Rosso Corsa, cùng nhiều sắc thái xanh khác nhau như Genziana, Scuro, hoặc màu đặc biệt Lady in Blue, màu xanh lá cây, cũng như màu đen. Riêng một chiếc xuất xưởng với màu sơn xanh và vàng, vì nó được giao cho tay đua người Thụy Điển Ulf Norinder.

Những chiếc xe này mang màu sắc quốc kỳ của quốc gia xuất xứ của chủ sở hữu, nhưng chiếc màu Bianco Speciale lại khác biệt so với bất kỳ chiếc nào từng được sản xuất tại Maranello, miền bắc nước Ý. Được sơn màu trắng, nội thất xe bọc da màu đen, một lựa chọn mà không nhiều chủ sở hữu đặt hàng vào thời điểm đó.

Khung gầm số 3729GT được hoàn thành vào ngày 7 tháng 5 năm 1962. Chiếc xe ngay lập tức được gửi đến công ty chế tạo thân xe Carrozzeria Scaglietti để hoàn thiện phần thân xe bằng nhôm do Bizzarini thiết kế và Ferrari phát triển. Hai tháng sau, chiếc xe đã sẵn sàng và rời xưởng kèm theo Giấy chứng nhận xuất xứ và biển số đăng ký Modena số 79396.




Chiếc 250 GTO sau đó được giao đến Anh cho cựu tay đua John Coombs, chủ sở hữu một đội đua tư nhân của Anh, vào ngày 28 tháng 7 năm 1962. Để cá nhân hóa chiếc xe, Coombs đã lắp thêm các khe thông gió trên nắp ca-pô để giúp tản nhiệt và một ống dẫn khí mới để dẫn không khí làm mát vào khoang lái. Ống dẫn khí này chạy từ khe đèn sương mù phía trước vào sâu bên trong cabin.

Coombs bắt đầu tham gia các cuộc đua với chiếc GTO vào tháng 8 năm 1962, chưa đầy một tháng sau khi nhận xe, và cuối cùng đã giành chiến thắng ở hạng mục GT, về nhì năm lần. Ông cũng tham gia cuộc đua RAC Tourist Trophy tại Goodwood, một vòng đấu chính thức của Giải vô địch quốc tế FIA dành cho các nhà sản xuất xe GT. Chiếc xe đã về đích ở vị trí thứ hai.

Cũng trong năm đó, nó được cho bộ phận đua xe của Jaguar mượn tạm thời để thử nghiệm khí động học và hiệu suất tại nhà máy Browns Lane ở Allesley, Coventry, Anh. Đó là nơi những chiếc xe huyền thoại như E-Type hạng nhẹ và XJ13 ra đời.


Năm 1963, Jack Sears đã lái chiếc xe này giành chiến thắng ở hạng mục GT trong cuộc đua Guards Trophy tại Brands Hatch. Một năm sau, Robert Perry đã làm trung gian bán chiếc xe cho John Pearce, người đã giữ nó cho đến năm 1967, khi ông bán lại cho nhà sưu tập Neil Corner.

Neil Corner đã cẩn thận bảo quản nó cho đến năm 1999, tức là 30 năm nằm trong gara được kiểm soát nhiệt độ, cho đến khi nó gia nhập bộ sưu tập của cựu chủ tịch Microsoft, Jon Shirley Collection, và được lưu giữ ở đó cho đến nay. Trong suốt thời gian này, Ferrari 250 GTO năm 1962 đã được sơn lại màu Bianco Speciale nguyên bản và được sửa chữa khi cần thiết, nhưng chưa bao giờ được phục chế hoàn toàn.

Chiếc xe được trang bị động cơ V12 Tipo 168/62 Comp 3.0 lít với sáu bộ chế hòa khí Weber 38 DCN. Động cơ V12 sản sinh công suất 296 mã lực và mô-men xoắn 217 pound-feet (217 Nm), giúp xe tăng tốc từ 0 đến 60 mph (0 đến 97 km/h) trong khoảng 5 giây rưỡi và đạt tốc độ tối đa 170 mph (274 km/h).



Hộp số sàn năm cấp truyền lực xuống bánh sau. Hệ thống phanh đĩa bốn bánh đảm bảo lực hãm. Chiếc Ferrari 250 GTO Bianco Speciale năm 1962 sử dụng mâm xe nan hoa Borrani kiểu tháo lắp nhanh.

Đó là những gì chủ sở hữu mới đã mua tại Kissimmee, Florida, trong cuộc đấu giá lớn đầu tiên của năm và cũng là lần bán công khai đầu tiên cho chiếc Bianco Speciale siêu đắt đỏ và độc quyền.

Họ cũng mang về nhà cuốn Sổ đăng ký xe Ferrari Classiche Red Book và một động cơ V12 theo tiêu chuẩn 250 GTO để sử dụng trên đường phố, du lịch và đường đua.



Họ sẽ phải vận chuyển nó bằng xe moóc đến sự kiện Cavallino Classic năm 2026 vào tháng 2 năm 2026, nơi nó đã được mời tham gia Giải đấu Cavallino Classic thường niên lần thứ 35 tại Palm Beach từ rất lâu trước khi cuộc đấu giá diễn ra. Tuy nhiên, danh tính của người mua vẫn chưa được tiết lộ.

Hiện tại, họ sở hữu một chiếc xe nằm trong số những chiếc Ferrari 250 GTO đắt nhất thế giới sau khi người bán quyết định hạ giá khởi điểm 36 triệu đô la khi giá đấu đạt 34,5 triệu đô la. Tuy nhiên, chiếc Ferrari 250 GTO mang số khung 4153GT mới là chiếc xe đứng đầu danh sách sau khi được bán với giá 70 triệu đô la vào năm 2018.

Tuy nhiên, chiếc xe đắt nhất thế giới vẫn là chiếc Mercedes-Benz 300 SLR Uhlenhaut Coupe năm 1955. Chiếc Mercedes này đã được bán vào tháng 9 năm 2023 với giá đáng kinh ngạc 143 triệu đô la.

Theo Thanh Niên Việt
Đánh giá: